Bạn có thể dứt khoát phủ nhận điều đó: “Thật là điên rồ! Tại sao tôi lại muốn ‘chiến đấu’ để trở nên giàu có chứ?”. Với những người bị nỗi sợ hãi chi phối, họ bị thôi thúc phải thành công về mặt tài chính chỉ để chứng tỏ với xã hội rằng mình “dư dả”. Gần đây, khi đang ăn tối trong phòng khách sạn, khoảng một tiếng trước giờ dạy lớp buổi tối của khóa Tư Duy Triệu Phú, tôi bật ti-vi định xem vài trận đấu thể thao thì bắt gặp chương trình của Oprah Winfrey.
Bao nhiêu người trong các bạn biết những người như thế? Bao nhiêu người trong các bạn biết những thành viên gia đình giống như thế? Câu hỏi đặt ra ở đây là làm sao bạn có thể học hỏi, hay được khích lệ từ những người mà bạn đánh giá thấp? tâm xử lý các kế hoạch tài chính trong tâm thức, chứ không phải tiền bạc. Khi bạn oán trách, bạn đang chú tâm vào cái gì, vào những cái tốt cho cuộc sống của bạn hay vào những rắc rối cho bạn? Thường là bạn tập trung vào những phiền toái trong cuộc sống của bạn, và thế là bạn chỉ nhận được ngày càng nhiều những phiền toái.
Khi tách biệt sự quan tâm ra khỏi tình yêu, bạn sẽ tự do để có thể yêu một người vì chính con người họ, chứ không phải vì những điều mà họ đã làm cho bạn. Nếu bạn bền chí tiếp tục tiến lên bất chấp sự không thoải mái, nhất định bạn sẽ đạt được mục tiêu của mình. Tôi tin một nhà huấn luyện tốt sẽ luôn đòi hỏi ở học viên nhiều hơn những gì họ tự đòi hỏi ở mình.
Ngày hôm sau bạn đang trong trạng thái không phấn chấn nên bạn nghĩ “tiền bạc chả quan trọng gì”. Khi nhắc đến tiền bạc, mọi người trong xã hội chúng ta thường có chung một câu hỏi: “Bạn kiếm được bao nhiêu tiền?”. Nếu bạn muốn thay đổi cái hữu hình, trước hết bạn phải thay đổi cái vô hình.
Thứ nhất, tiền không bị mất đi; với cùng một số tiền, bạn có thể sử dụng nhiều lần từ năm này qua năm khác và tạo ra giá trị cho hàng nghìn người. Tiền cũng thế – không để ý đến việc sẽ nằm trong túi ai. Nhưng sau đó thì sao? Bạn càng làm lại càng thấy công việc đó không quá khó khăn hay đáng sợ như bạn tưởng, và bạn dần dần lấy lại cảm giác thoải mái, đúng không? Mọi việc đều diễn ra như thế.
Nếu bạn là một người bán hàng và kế hoạch tài chính trong tâm thức bạn được xây dựng để kiếm được 50. Tôi thích nghe các học viên chia sẻ suy nghĩ rằng họ đã cảm thấy tự tin hơn trong vấn đề tiền bạc, thành công, cũng như tự tin vào bản thân họ, kể từ khi họ biết cách quản lý tiền bạc một cách hiệu quả. Tất nhiên, cô vẫn làm việc, nhưng là vì cô yêu thích công việc đó, chứ cô không buộc phải làm việc để mưu sinh.
Tất nhiên, bạn sẽ không được hưởng nhiều quyền lợi như khi bạn còn là một nhân viên, nhưng chỉ riêng khoản tiết kiệm từ thuế đã cho bạn khả năng tự mua những thứ tốt nhất bạn cần rồi. Sau đó, hãy chọn một lĩnh vực để nghiên cứu thật kỹ càng và bắt đầu đầu tư trong lĩnh vực đó. Cũng như tôi, bạn có thể học hỏi được rất nhiều từ việc lắng nghe các nhà vô địch.
Tại các hội nghị chuyên đề trực tiếp của tôi, một số người tham dự thường đến gặp tôi và nói: “Anh biết không, Harv, tiền bạc thực sự không quan trọng đến thế”. Rất ít người hỏi kiểu này, có lẽ chỉ trừ ở các câu lạc bộ thể thao ngoài trời. Bộ hồ sơ “Khi bạn đang nợ nần, đừng mua bất cứ cái gì nữa” chưa bao giờ được cài đặt trong đầu cô và nó không tồn tại, có nghĩa là khả năng lựa chọn đó không phải một phương án để cân nhắc.
Tôi sẽ diễn đạt ngắn gọn và dễ nghe hơn: Kích cỡ của vấn đề không quan trọng, mà quan trọng là tầm vóc của chính bạn! Nhưng thường thì không phải vậy. Các giảng viên trong lĩnh vực phát triển con người thường nói về Luật hấp dẫn.
Stephen rất yêu mẹ và không muốn làm bà thất vọng. Trong Phần II, chúng ta sẽ xem xét sự khác nhau trong cách nghĩ giữa người giàu, người trung lưu và người nghèo. Người nghèo thường cố chứng tỏ với thế giới rằng họ đúng.